Results 1 to 5 of 5
  1. #1
    Tay mơ Vẫn xem hàng Subscene
    Join Date
    Oct 2016
    Location
    8/56 Mỹ Phước Tân Vạn KP. B́nh Thuận 1, P. Thuận Giao Tx. Thu&#78
    Posts
    10
    Thanks
    0
    Thanked
    1 / 1
    Sub voted
    N/A

    Truyện Ngắn Mỗi Ngày

    NĂM MƯƠI NGÀN CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐỒNG NÁT
    Phố nghèo, chiều mưa buồn lê thê. Có vài tiếng rao vọng lại, tiếng trẻ con khóc, tiếng 2 bà mẹ trẻ chửu mắng nhau, tiếng ồn từ một quán nhậu rẻ tiền..... Và cả tiếng kêu ken két từ cái bàn đạp đă găy một bên của chị. Chị đạp đi thế mà ḷng vui lạ. Đơn giản thôi, v́ qua một chiều mưa lao lực và hi vọng, túi chị đă có 50 ngàn. Vừa đạp xe, thỉnh thoảng chị lại sờ vào túi của chiếc áo bộ đội bạc màu, thẫm đen v́ mưa và mồ hôi, ở đó có 50 ngàn. Ở đó có t́nh yêu thương của chị.

    Tiểu sử của chị cũng ít ỏi, như số tiền trong túi áo chị vậy. Một khổ nữ bới rác kiếm cơm.

    Không chồng, không nhà, không niềm vui thường trực. Có một đứa con 6 tuổi. Có một niềm hi vọng chơi riết tṛ ú tim. Thực ra th́ lúc có đồng vốn ít ỏi trong tay, chị là bà buôn ve chai, nhưng như lúc này th́.....

    ***


    Nửa tháng nay, cả 2 mẹ con chị bệnh. Mà mẹ con chị vẫn thường bệnh như thế. Làm ra được đồng nào là lại ngấm hết cả vào thuốc men. Chị chạy vạy trong xóm trọ nghèo để mượn tiền thuốc thang, cơm nước qua ngày. Chị vừa là người bệnh, vừa là con bệnh, vừa là kẻ nuôi bệnh tận t́nh. Hàng xóm chị là những "người nghèo tốt bụng có hạn". Thế nên, sau vài bát cơm, miếng cháo ban đầu rồi họ cũng phải bỏ rơi mẹ con chị. Họ c̣n có cuộc sống của ḿnh. Họ lực bất ṭng tâm. Xóm trọ nghèo bên sông Sài G̣n hoang hải ấy buồn liên miên. Như những khúc t́nh của Ngô Thụy Miên cứ réo vang mỗi chiều mưa ở pḥng của lăo chủ trọ già- cô độc.

    Đă hai ngày nay, mẹ con chị chỉ húp mớ cháo lỏng bỏng từ bát gạo mà bà già bán vé số hàng xóm cho. Chị biết bà cũng không có gạo mà ăn, và mặc dù đă cho mẹ con chị rất nhiều. Nhưng đành nhắm mắt ngửa tay, như cho sự sống ḿnh một cơ hội chuộc lỗi vậy.

    Để đến sáng nay, chị đứng dậy. Như cây chuối ở quê chị năm xưa bị băo xô nghiêng rồi tự đứng dậy.Thế thôi. Phố những ngày vắng chị, h́nh như "rác quư giá" cũng nhiều lên. Chỉ vài ṿng đạp xe, vài lần "khứu giác yếu đuối và đói" của chị phải chịu mùi xú uế từ những thùng rác uống căng tràn thời gian và nước mưa: Chị có 50 ngàn.

    "Con muốn ăn ǵ nào con trai?", trong cái pḥng trọ chỉ đủ để nằm-ngồi, để biến chị và con trai thành "người thành phố" ấy. Sáng nay, chị đă xoa lên cái đầu cả tuần không gội của nó mà hỏi thế.

    "Má, nhỏ thôi, một cái đùi gà nhé má. Con hứa, con sẽ khỏe liền, he he. Rồi con lại đi bán vé số như thường. Con lại mua ḿ vằn thắn cho má ". Thằng quỷ. Đúng là chị thích món ḿ đó. Hễ khi nào bán "cháy hàng", là nó lại mua cho mẹ một tô, coi là "quà". Nó 6 tuổi. Chị muốn nuốt chửng nó vào trong người ấy chứ, để vĩnh viễn chẳng ǵ có thể đụng chạm đến nó. Đứa con thân yêu-người thân vô nhị trên cơi đời của chị. Thế mà chị không làm được. Không thể nào.

    "Nhất trí thưa ngài. Đảm bảo sẽ có một em đùi gà chiên gịn bóng mỡ về cho ngài". Người đàn bà "khổ hạnh vui tính" cười với con. Nh́n đứa con gầy c̣m, nhợt nhạt chị tủi hổ vô vàn.

    __

    Tiếng ken két của chiếc xe đạp lướt qua những vũng nước mưa nhẹ tênh. Chị chẳng thấy đói ǵ cả. Dù lúc trưa chỉ uống nước, và ăn mớ xôi hôm qua lăo chủ làm cổ cúng người vợ quá cố, lúc sáng lăo mới mang cho.

    "Này, bác Tám, bác sao thế này. Lâu nay bác ở đâu. Trời ơi, mọi người trông bác măi, sao thế này bác ơi". Là lăo Tám Ṛm. Làm nghề vá xe đạp, hồi trước ở cùng xóm trọ. Sau lăo đi kiếm thằng con trai bị tâm thần bỏ lăo đi từ lâu v́ nghe tin nó bạt tận Chợ Lớn. Thế mà giờ th́ lăo đang thoi thóp trên tấm ván đầy mỡ heo của đám tỷ lô chợ sáng.

    "Đói....đói....". Lăo thều thào, mắt nhắm ghiền như ngủ.

    "Bác đợi cháu, nằm đây nhé". Chị chạy vào tiệm tạp hóa gần đó. Mua cho lăo một bịch sữa, một cái bánh mỳ. Có bao nhiêu đâu, chỉ hết 10 ngàn, chị nhẫm tính rồi. C̣n 40 ngàn mà lo ǵ. Bác đói chẳng lẽ ḿnh bỏ đi, trước đây bác tốt với ḿnh.....

    "Này con kia....à bảo là không có tiền trả bà mà đi mua đồ kinh nhể..." Mụ Năm Vàng. "Tao không tự lấy th́ chắc kiếp sau mày trả quá, đưa đây, có bao nhiêu đưa hết đây, 1 đồng bà cũng lấy". Mụ giật lấy 2 tờ 2 chục trên tay chị. Chị giằng lại.

    "Bác ơi, em xin bác. Rồi em đi làm em gửi bác. Con em đang ốm....em xin bác...bác ơi...". Mụ Năm béo quá, chị th́ gầy quá.Taychị lại ướt nữa, 2 tờ tiền cứ thế tuột ra. Chị cứ đứng đờ người ra đó mà chẳng biết làm ǵ, khuôn mặt chị-khuôn mặc khắc khổ không c̣n đủ chỗ cho nỗi thất vọng nữa rồi. Và mụ Năm cũng đă mất hút đầu hẻm. Mà không quên cảnh cáo chị và chỉ thằng nô sai đi theo: "C̣n thiếu 4 trăm 6. Cho mày một tuần, bà sẽ đến hỏi chuyện. Mày, lấy luôn chiếc xe đạp của nó cho tao".

    Chao ôi. Có đâm có chém, có nợ trăm triệu vạn triệu chị cũng chịu được, cũng cặm cụi làm cho đến cùng đời bến kiếp để mà trả nợ. Mà sao giờ mất bốn chục, chị cảm thấy như rụng hết cả 2 bàn tay, ruột đứt từng khúc mất rồi.

    Mụ Năm.... cũng phải thôi, gia đ́nh mụ cũng vừa tan nát v́ lăo chồng tặc cờ bạc. Chị nuốt nước mắt, chị chẳng c̣n thấy mặn ǵ cả. V́ đă tê buốt hết cả người rồi. Con trai chị. Nó đang nằm đó, nó ngoái cổ nghiêng tai để nghe tiếng xe của mẹ nó về. Nó nghĩ đến cái đùi gà, nghĩ đến mẹ nó, nghĩ đến những ư nghĩ nhỏ bé về cuộc đời bé nhỏ của nó. Chị nghĩ thế, trong đầu chị ngập đầy h́nh ảnh con trai. Chị toan bước đi th́ dẫm lên bịch sữa hồi năy chị và mụ Năm giằng co nhau làm rơi.

    Hay là chị mang bịch sữa và bánh mỳ về cho nó. C̣n lăo già kia có là ǵ của ḿnh đâu, đúng rồi, cuộc đời mà. Cái ǵ từ máu từ thịt ḿnh th́ ḿnh mới đau, phải không. Phải, chẳng có ǵ lớn hơn được t́nh mẹ con cả. Cũng như mấy ngày trước, chị cố lê lết ra phố chợ này thiếu nợ. Mà...có được đâu. Làm sao mà được. Đừng ḥng che đậy, đừng ḥng rủ rê, lôi kéo chị - những thứ t́nh cảm xa vời nhợt nhạt và hời hợt kia. Chị gạt nước mắt. Bước đi. Chị ôm khư khư bịch bánh và sữa, hít thật sâu, hai mắt chị căng ra để đón sự vô cảm ùa vào. Chị đi về phía lăo Tám, nhưng chị sẽ bước qua lăo. Nhất định.

    "Đói.....sao mà lâu về thế cô Hai ơi, cô bỏ tôi luôn sao, ai cũng bỏ thằng già này luôn sao". Lăo Tám vừa nằm vừa rên rỉ. Y như lăo biết hết chuyện xảy ra ở tạp hóa vậy, y như lăo đang đâm dao vào ḷng chị vậy.

    "Triệu người quen có mấy người thân

    Khi ĺa trần có mấy người thương".

    Trời ơi lăo c̣n hát. Chắc không t́m thấy con lăo cũng bị điên luôn rồi. Chị đă qua bước qua lăo 2 bước chân. Nhưng đến đó thôi, nó như dính chặt xuống đất mất rồi. "Này, dậy đi, dậy đi...dậy ăn đi này ông già...chết tiệt."- Chị bỏ cả 2 thứ mà chị ôm khư khư xuống tấm phản. Lăo Tám không ngồi dậy. Lăo cứ nằm thế, mắt cứ nhắm thế và quờ tay vơ lấy chiếc bánh mỳ nhai lấy nhai để, lăo cắn bịch rữa, lăo uống mà sữa chảy cả ra cổ, ra tấm phản trắng xóa.

    Chị nh́n lăo Tám, rồi khóc, rồi bỏ chạy. Chị không biết ḿnh chạy v́ cái ǵ. Trời vẫn lùn phùn mưa. Mà đời đâu có đau lùn phùn vào lúc này nữa.

    Ôi chao ôi ! T́nh thương đối với chị sao mà nó xa xỉ quá thế này, xa xỉ như tờ 50 ngàn ít ỏi của cuộc đời kia.

    Chị không biết tại sao ḿnh lại đứng tần ngần trước quán gà nướng từ khi nào. Mà cũng đúng thôi. Vấn đề lớn nhất của chị bây giờ không phải là đói khổ, là cơ cực, là lẻ loi, bạc bẽo ở đời sống này. Mà là niềm trông ngóng của thằng con trai chị. Nó là tất cả...là tất cả...

    "Chị .....bán cho em...một ...đùi...".

    "À...con Hai...gớm nhỉ hôm nay có tiền ăn đùi gà cơ đấy....cấm nợ nghe chưa....đầu tháng không nợ nọt ǵ đâu á....".

    "Chị yên t....tâm đi, lấy cái nào to nhất ấy...". Chị dấu nét tội nghiệp, khắc khổ, cái sầu sầu trong mắt lúc trước thật tài. Điều ǵ khiến chị cố gắng đến mức đó, ngoài t́nh mẫu tử đây.

    "Ờ...cái con kia, tiền tao đâu, à...á...ăn cướp hả....bớ làng nước ơi, ăn cướp...ăn cướp....Chó má...mày đứng lại cho bà....". Chị chạy, h́nh như với chị chỉ có chạy mới thoát khỏi mớ khổ đời.

    Chị nghĩ rồi, bà Tư béo bán chỉ có một ḿnh, mà lại già cả nữa chắc chẳng đuổi theo chị đâu. Với lại bà ta cũng tốt bụng. Nhưng mà chị chạy ở phố chợ này th́ như chạy vào đường cụt, v́ ai chả biết chị. Có lẽ chị đă mụ mị mất rồi. Lần đầu tiên đi làm cái việc mà thiên hạ gọi là ăn cướp. Chị mụ mị rồi, không bàn căi nữa.Có những lúc con người ta tự cho ḿnh mụ mị, v́ họ đă lỡ bước chân lên con đường cụt, mà mắt họ chẳng nh́n thấy một lối ra nào hết cả. Thật thương thay, thương thay cho chị.

    Không ai đuổi theo. Chị vẫn cầm khư khư đùi gà, vừa ngoái đầu lại vừa chạy. Chị chạy rất nhanh. Giá mà cuộc đời cứ chạy như thế, sẽ thoát được đói khổ cơ cực th́ có phải hay không. Nhưng không thể. Cuộc đời đâu chỉ chạy là thoát, là rời xa được đâu.

    Chị chạy ở mé đường, chạy rất nhanh, trên những nắp cống cũ kỹ. Có một cái nắp đă bị ai đó dỡ lên. Chị không nh́n thấy, chân chị lọt thơm xuống đó. "Bụp"- đầu chị va vào nắp cống. Cả thân h́nh chị như cái bóng bay dài của đám trẻ bị x́ hơi. "á...ôi...". Người ta chỉ nghe có thế. Rồi người ta thấy máu me tràn ra tan vào cả vũng nước tù đọng nơi cái mương nhỏ của của góc chợ tồi tàn.

    Đám dân nhậu ở cái quán rẻ tiền bỏ bàn đứng dậy, chạy ra.......Có kẻ say vừa chạy vừa chửi "mẹ kiếp nó".....

    ****

    "Năm, sao má con lâu về vậy, ôi đùi gà ngon quá đi mất. Năm ăn một miếng đi này. ...Khiếp, má cho con tới 50 ngàn cơ đấy. Mà Năm gặp má con ở đâu, làm chi mà làm hoài, con không cần nhiều thế này đâu, con cần má ở đây à. .....Ngày mai nè, con khỏe, con sẽ dùng 50 ngàn này mua cho má một tô vằn thắn to thiệt là to....he he con mua cho Năm nữa chứ...".. Thằng nhỏ con chị, vừa nhai đùi gà vừa thủ thỉ với bà Năm vé số. Bốn giờ sáng, bà mới kịp mang cái đùi gà và 50 ngàn qua cho thằng nhỏ, "này Tư, quà của má mày nè, bả chưa về, đang đi mớ hàng mấy ngày lận, của một công ty giải thể tận B́nh Chánh đó con. Mày biết B́nh Chánh ở đâu không, có khỉ. Nó xa lắm". Bà thức nó dậy, hồi chiều qua nó đă được bà cho húp mớ cháo lơng bỏng khi đợi măi mà chẳng thấy mẹ nó về. Bà sợ nó đói. Ôi 50 ngàn và cái đùi gà kia có....ôi...cuộc đời...., bà nghĩ, ư nghĩ của bà đứt quảng....h́nh như bà muốn khóc

    "Ăn đi con, ăn đi, Năm già rồi không có răng. Mày ăn đi c̣n nhanh lớn nữa. Nhanh lớn nữa mày hiểu không?". Căn pḥng xập xệ, ánh điện cũng xập xệ, đôi mắt ngái ngủ của thằng nhỏ không thể nh́n thấy được đôi mắt bà Năm già đang nhuốm lệ, ḷng bà đang quặn đau.....

    ____

    Chị trở về. Người chị nhức mỏi ghê gớm. Trời sáng sớm, phố nghèo đă lục đục âm thanh. Đó là cái âm thanh "đi trước cuộc đời" để kiếm miếng cơm. Lăo Sáu bán xổ số, bà Ba đồng nát, Bà Hân hủ tiếu.....nhiều lắm. Mới có 4 giờ sáng họ đă lục đục dậy chuẩn bị, thế mà vui, thế mà họ và chị đă sống qua bao năm tháng như một điệp khúc đời người. Mà điệp khúc th́ cứ lặp đi lặp lại, chứ có ǵ khác đâu.

    Chẳng ai thấy chị, chị cũng chẳng chào ai. Chỉ lo đi nhanh để về với thằng nhỏ.Taychị vẫn cầm khư khu chiếc đùi gà đă nhuốm máu, ăn nhằm ǵ, về chị rửa lại, chị luộc lại. Rồi sang lăo chủ nhà năn nỉ lăo một ít mỡ hành về xối lên. Thằng bé chẳng lại quíu cả miệng lại ấy chứ.

    Có tiếng ru từ trong nhà vọng ra, đó là tiếng bà Năm già. Chị mừng quá, chị đẩy cửa bước vào. "Chị Năm, em biết là chị sẽ trông thằng nhỏ mà......". Chị dừng lại. Ờ ḱa, sao chị nói mà bà Năm chẳng hề để ư. Hay bà giận chị....

    "Chị Năm, chị Năm, chị Năm.....". Trời ơi. Chị không thể chạm vào bà Năm nữa. Không thể chạm vào đứa nhỏ nữa.

    "Khônggggggggggggggggggggg................". Chị hét lên, nhưng chẳng tới đươc cái thế giới của cuộc đời quen thuộc này nữa rồi. Thằng con chị gối đầu lên đùi bà Năm ngủ ngon lành. Miệng nó vẫn c̣n bóng loáng màu mỡ, tay vẫn cầm khư khư năm mươi ngàn. Thỉnh thoảng nó ú ớ "50 ngàn của má cháu đấy".

    ____

    Ở ngoài kia, một góc của xóm trọ tồi tàn này. Tiếng sụt sùi, tiếng thủ thỉ to nhỏ, tiếng đóng cộp cộp của búa đinh. Quan tài chị đă được đóng chỉn chu ở băi bồi của mé sông. Người ta không thể đưa chị vào căn trọ tồi tàn ấy được. V́ nó quá nhỏ. V́ thằng con chị quá nhỏ. Trời mờ sương rạng sáng bên sông. Xóm ngèo buồn một nỗi buồn liêu tịch.

    Hai ngày sau, thằng nhỏ con chị được chồng bà Tư cơng trên vai đi ra khỏi xóm trọ nghèo ấy. Bà Tư béo đi bên cạnh, một tai xách túi đồ của thằng nhỏ, một tay vỗ vỗ lên lưng nó : "đừng khóc con trai, đă có ba mẹ đây rồi". Ông bà Tư sống gần hết đời người. Cũng có phúc đức, mà không biết sao chẳng có con....

    Những con người trong xóm nhỏ ấy thở dài đón yên b́nh trở lại. Có người gạt nước mắt mừng thầm cho số kiếp của thằng nhỏ ít nhiều đă đổi thay.

    C̣n chị, chị lại bắt đầu một cuộc chạy trốn nữa rồi.

  2. #2
    Tay mơ Vẫn xem hàng Subscene
    Join Date
    Oct 2016
    Location
    8/56 Mỹ Phước Tân Vạn KP. B́nh Thuận 1, P. Thuận Giao Tx. Thu&#78
    Posts
    10
    Thanks
    0
    Thanked
    1 / 1
    Sub voted
    N/A
    Các bạn vào đọc vào ủng hộ ḿnh nhé

  3. #3
    Tay mơ Vẫn xem hàng Subscene
    Join Date
    Oct 2016
    Location
    8/56 Mỹ Phước Tân Vạn KP. B́nh Thuận 1, P. Thuận Giao Tx. Thu&#78
    Posts
    10
    Thanks
    0
    Thanked
    1 / 1
    Sub voted
    N/A
    KHI ĐÀN ÔNG KHÔNG GỌI ĐIỆN
    Phải ngậm ngùi thừa nhận rằng đàn ông bây giờ Thạch Sanh th́ ít Lư thông th́ nhiều.

    ***

    Chẳng cần phải quá tinh ư để đoán được đàn ba hay nói về chuyện ǵ. Khi tụ tập với nhau, đàn bà hay nói về đàn ông, thậm chí nói về đàn ông nhiều hơn cả khóc lóc là "chẳng có ǵ để mặc". Và khi nói về đàn ông, đàn bà hay tư vấn cho nhau theo chủ đề "Tại sao anh ấy không gọi điện?"

    Khi đàn ông không gọi điện

    Thực thà mà nói khi Thượng đế tạo ra đàn ông và đàn bà, Người cũng có ư thiên vị cho những kẻ cũng giới tính với ḿnh. Thượng đế tạo ra đàn ông to khoẻ, mạnh mẽ, với tư duy logic và khả năng t́m ra đường phố cần thiết trên bản đồ. Đàn ông không phải chịu ảnh hưởng của tuần trăng và thậm chí không biết thế nào là phải xếp hàng để vào nhà vệ sinh.

    Khi đàn ông hói hay khi đàn ông có cái mũi to, trông đàn ông vẫn phong độ, vẫn gợi t́nh. Khi đàn ông ngoại t́nh đấy là v́ bản tính tự nhiên (đàn bà ngoại t́nh là tội tày trời). Khi đàn ông bị trách là chẳng chịu làm việc nhà, đàn ông sẽ hỏi thế đàn bà để làm ǵ? Khi đàn ông bị trách là lâu lắm không tặng hoa, đàn ông sẽ ngơ ngác hỏi là tặng hoa để làm ǵ...

    Tóm lại, đàn ông là đàn ông và những câu chuyện về đàn ông là đề tài bất tận của đàn bà. Đàn bà kể cho nhau chuyện về anh ấy nhà ḿnh...và thốt lên : "Tại sao anh ấy lại có thể xử sự như thế?", "Anh ấy c̣n cần ǵ nữa?" và tất nhiên là "Tại sao anh ấy không gọi điện?".

    Đàn ông cũng nên biết tại sao đàn ông không gọi điện là câu hỏi khiến đàn bà đôi khi mất ăn mất ngủ, đàn bà rất rất cần phải biết tại sao. Trong trường hợp này, đối với đàn bà đàn ông đầy bí ẩn, bí ẩn như cáo không thể hiểu được tại sao sói lại thích ăn thịt thỏ và tại sao tai thỏ lại dài.

    Thật ra cáo dễ sống hơn đàn bà, cáo chỉ cần đơn giản là cáo, cáo không cần phải mặc cảm v́ áo lông của ḿnh đắt tiền, mặt ḿnh trông có vẻ tinh khôn. Đàn bà khó khăn hơn, đàn bà phải hiểu đàn ông. Với đàn bà không cần hiểu mà chỉ cần yêu thật nhiều nhưng với đàn ông không cần yêu mà cần phải hiểu thật nhiều. Ví dụ như hiểu: "Tại sao anh ấy không gọi điện?".

    Khi đàn ông không gọi điện

    Thật ra đàn ông đơn giản như trai bản, đàn ông không đến nỗi quá phức tạp như đàn bà nghĩ. Có hai em gái xinh đẹp cứ tranh luận với nhau măi, đưa ra hàng triệu triệu giả thuyết là tại sao anh ấy không gọi điện: có thể anh ấy bị mất điện thoại...có thể v́ anh ấy đang bận tâm sự với d́ Năm...Hai em gái xinh đẹp tranh luận với nhau lâu và sôi nổi đến sùi bọt mép mà vẫn chưa ngă ngũ, cuối cùng đành gọi điện cho người thân như trong tṛ chơi "Ai là triệu phú". Người thân trả lời ngay lập tức: "Anh ấy không gọi điện v́ anh ấy chưa muốn gọi, thế thôi".

    Đơn giản là như thế nhưng đàn bà thường không chịu chấp nhận lời giải thích ấy, đàn bà cứ cố t́m ẩn ư ǵ đó, thậm chí c̣n giở bài Tây ra bói để t́m câu trả lời.

    Đàn ông cần phải biết có hiện tượng này không phải v́ đàn bà quá thông minh nhưng chậm hiểu mà v́ đàn bà luôn muốn tin vào cái ǵ đó, hy vọng vào cái ǵ đó. Hy vọng là anh ấy là người sẽ luôn gọi điện, hy vọng anh ấy là người hứa là làm, anh ấy là người buổi sáng dịu dàng buổi tối ngọt ngào và lúc nào cũng mạnh mẽ...Khi vẫn c̣n hy vọng, đàn bà sẽ luôn đặt câu hỏi: "Tại sao anh ấy không gọi điện?".

    Phải ngậm ngùi thừa nhận rằng đàn ông bây giờ Thạch Sanh th́ ít Lư thông th́ nhiều. Đàn ông bây giờ nhiều khi lấy vợ do tính toán (thà lấy vợ do tính nhầm ngày c̣n dễ thương hơn). Đàn ông bây giờ ít chân chính. Đàn ông chân chính là người cho đàn bà nhiều hy vọng, là người khiến đàn bà luôn chờ đợi và đặt câu hỏi: "Tại sao anh ấy không gọi điện?"

  4. #4
    Tay mơ Vẫn xem hàng Subscene
    Join Date
    Oct 2016
    Location
    8/56 Mỹ Phước Tân Vạn KP. B́nh Thuận 1, P. Thuận Giao Tx. Thu&#78
    Posts
    10
    Thanks
    0
    Thanked
    1 / 1
    Sub voted
    N/A
    PHỤ NỮ THẬT KIÊN CƯỜNG!
    Một ngày nào đó, đôi giày sẽ thôi đau và người đàn ông ấy sẽ biết lối về...

    ***

    Đối với phụ nữ, một đôi giày tốt sẽ đưa cô ấy đến với hạnh phúc. Và một đôi giày tốt (hay nhiều đôi giày tốt th́ càng tuyệt) chỉ có thể là Christian Louboutin (C.L). Đám đàn ông chắc chắn có lần nào đó trong đời thắc mắc rằng có ǵ hay ở những đôi giày đắt tiền vô lư đó? Đẹp (thật chủ quan)? Sự sành điệu (quá chủ quan) hay là sự thoải mái không ǵ so sánh được khi mang vào chân (thế th́ hơi chát đấy!)?

    Tôi sẽ trả lời. Sai hết. Đó là một thứ tín ngưỡng của phụ nữ. Một thứ tín ngưỡng ăn sâu vào tâm trí và khiến mỗi cá nhân tin rằng chỉ cần sở hữu một đôi Louboutin th́ có thể măn nguyện mà quên đi một số đau buồn khác.

    phu-nu-that-kien-cuong




    Tôi có cô bạn, hạnh phúc trả 845usd cho một cô nàng Bianca của C.L, và để mang nàng vào chân suốt một buổi tiệc là cả một nỗi thống khổ v́...đau. Nhưng cô vẫn luôn mỉm cười khi đứng trên nàng Bianca cao 14 cm đó, đi đâu cũng gói ghém nàng cẩn thận cất trong vali mặc dù lúc về nhà gót chân tấy đỏ v́ trầy xước.

    Những câu chuyện tương tự thế tôi có thể kể cho bạn nghe suốt 365 ngày với 365 nhân vật có thật khác nhau. Bạn có thể cho là ngớ ngẩn. Tôi th́ không nghĩ vậy. Bởi Loubi chỉ là cái cớ để nói đến một câu chuyện khác mà thôi.

    Tôi tin tất cả phụ nữ trên đời này đều là một tín đồ cuồng đạo. Không chỉ là đạo Phật, đạo Tin lành, đạo Bà la môn hay một số đạo lạ lùng hiếm gặp mà bất ḱ thứ ǵ, dù có là tủn mủn vụn vặt nhất, nếu phụ nữ đă thích th́ đều có thể xếp vào hàng "đạo". Và nếu họ nghĩ là thuộc quyền sở hữu của họ nữa th́ nhất định càng phải là "đạo".

    Lấy ví dụ về nàng Bianca lúc đầu. Hăy để tôi bênh vực cho cô bạn gái của ḿnh nếu như có ai đó đọc bài viết này và nghĩ rằng cô ngớ ngẩn. Bianca là một đôi giày kiểu platform dáng chuẩn cổ điển, mang trên ḿnh tinh thần đẹp và sang trọng của C.L. Bianca có thể đi cùng bất ḱ loại trang phục ǵ, và chỉ cần nh́n thấy phần đế màu đỏ bên dưới (biểu tượng của đế chế Loubi) thôi cũng đủ để những người phụ nữ xung quanh trầm trồ ghen tị.

    Với cô bạn tôi, Bianca khiến cô đau đến tận óc nhưng cô tự tin về bản thân khi đứng trên đôi giày đó. Và mỗi giờ trôi qua, có hàng trăm ngh́n phụ nữ ở khắp mọi nơi trên thế giới nh́n thấy Bianca, mê nàng, say đắm nàng, mang nàng về nhà và hạnh phúc chịu đựng nàng. Đó là một thứ niềm tin cố chấp không đủ ngôn từ để lí giải nhưng nó là một sự cố chấp rất phụ nữ.

    phu-nu-that-kien-cuong-1

    Thực ra tôi muốn dùng câu chuyện về đôi giày Loubi mà nói đến sự lựa chọn và quyết định của phụ nữ trong t́nh yêu. Trong quyển "Why men want sex, women need love", Allan & Barbara Pease có đưa ra một dẫn chứng khoa học rằng phụ nữ độc thân càng thông minh càng thành đạt th́ càng dễ dính vào những phi vụ t́nh ái không ra ǵ. Có nhiều lí do mà tác giả đă dùng để chứng minh thêm cho điều này như là họ đặt hi vọng quá cao và đ̣i hỏi quá nhiều để tương xứng với vị trí của ḿnh, như là thành công của họ dễ khiến cho người đàn ông bên cạnh họ sợ hăi và e dè, như là họ dễ trở thành miếng mồi ngon cho những gă sở khanh v́ biết lợi dụng tâm lí cô đơn...

    Lí do nào th́ cũng có tính thuyết phục riêng nhưng bản thân tôi th́ lại thấy có vẻ như tác giả đă bỏ qua mất một điều, đó chính là tính cố chấp. Và không chỉ phụ nữ độc thân thành đạt mà cả phụ nữ lấy chồng sinh con cũng đều như vậy. Những người đàn ông trong cuộc đời họ đều mang bóng dáng của đôi giày Louboutin, có thể là nàng Bianca, nàng Pigalle đính pha lê hay nàng Rolando da cá sấu...tất cả đều có thể gây đau đến tận xương tủy nhưng tất cả đều không dễ ǵ bị ruồng bỏ.

    Tôi thử làm một cuộc t́m hiểu nhỏ trên Internet và các chuyên mục tư vấn tâm t́nh. Thế là tôi phát hiện ra 99% đều khuyên phụ nữ không nên từ bỏ t́nh yêu một cách dễ dàng. Những màn tư vấn tâm lư kiểu này thật quá thông minh khi đánh trúng bản năng "ĺ đ̣n" của phụ nữ. Nếu đi thêm một ṿng rộng hơn, lan man qua những câu hỏi kiểu như "chồng tôi phản bội tôi", "người yêu em đánh em" hay " tôi không thể chịu đựng được người đàn ông vô trách nhiệm đó nữa"...bạn chắc hẳn sẽ được khuyên là thôi chia tay đi, tự giải thoát đi.

    Thế nhưng tôi dám cá với bạn rằng những người phụ nữ đi tâm sự đấy sẽ vẫn tiếp tục bám trụ lấy "chiến hào" dù có bao nhiêu lần khóc than đi nữa. Vậy rốt cuộc là v́ sao?

    phu-nu-that-kien-cuong-2

    V́ họ vẫn luôn tin rằng "đôi giày Louboutin" của ḿnh là thích hợp nhất. Rằng sẽ có một ngày đôi giày đấy sẽ không c̣n đau nữa, chỉ cần họ cố gắng làm quen và t́m hiểu nó. Phụ nữ càng ương bướng không chịu đầu hàng th́ lại càng cực ḱ có năng khiếu xây dựng ảo tưởng. Họ mang trong tim một niềm tin mănh liệt, rồi gieo chúng thành hi vọng và chờ đợi một sự nảy mầm ḱ diệu. Phải, phụ nữ nào cũng si mê từ "ḱ diệu", nhất là phụ nữ trẻ. Nếu cái mầm hi vọng đấy chết khô. Không sao, họ sẽ tiếp tục gieo cái khác một cách miệt mài và bền bỉ như vậy.

    Tôi nói chuyện với cô bạn có người yêu chăm chỉ đi lăng nhăng. Cô không xấu, xinh xắn nữa là đằng khác, công việc tử tế, khéo léo đảm đang. Cậu người yêu không phải là sự lựa chọn duy nhất. Nhưng cô lại quyết định mắt nhắm mắt mở cho qua nhiều lần và tiếp tục ở lại.

    T́nh yêu của cô có thể được xem là lớn hơn cả t́nh yêu dành cho chính bản thân cũng được, là bao dung cũng được, mà có là bi lụy, yếu đuối cũng được nhưng chắc chắn là bị chỉ trích bởi những người biết chuyện. Cô sẽ không quan tâm bởi với cô, anh ta vào thời điểm hiện tại là người phù hợp nhất, khiến cô cảm thấy ḿnh đang sống nhất lúc ở bên cạnh. Và quan trọng nhất là sự tự tin cá nhân. Cô là người tốt nhất dành cho anh ta và ngược lại. Tất cả đau khổ này chỉ là thử thách, mối quan hệ nào mà không cần thử thách cơ chứ. Một ngày nào đó, đôi giày sẽ thôi đau và người đàn ông ấy sẽ biết lối về.

    Phụ nữ độc thân hay phụ nữ có chồng đều sẽ luôn tha thứ. Họ có thể nghĩ rằng ḿnh không chấp nhận được t́nh yêu 90%, t́nh yêu không nguyên vẹn nhưng khi ngồi lặng yên suy nghĩ, họ sẽ lại vẫn tha thứ. Đôi khi là v́ t́nh yêu, là v́ gia đ́nh con cái, là v́ thói quen và cũng đôi khi v́ họ loay hoay nếu phải đối diện với cuộc sống thực sự một ḿnh. Vậy nên phụ nữ sẽ cố chấp và ương bướng. Nếu đă là đôi giày của ḿnh, th́ kiểu ǵ cũng sẽ bảo vệ nó, chấp nhận nó và họ không bỏ cuộc.

    Bạn có thể sẽ chép miệng thương cảm v́ nghĩ rằng phụ nữ như thế sẽ mất nhiều hơn được. Nhưng không, một khi đă cố chấp th́ không c̣n cân đo đong đếm thiệt hơn nữa rồi. Mặt khác, bản năng của phụ nữ chính là chấp nhận thiệt tḥi, chấp nhận "lỗ" để giữ ǵn cái ḿnh yêu.

    phu-nu-that-kien-cuong-3

    Tôi vẫn luôn mong rằng một ngày kia nàng Bianca sẽ "ngoan ngoăn" dưới đôi chân bạn ḿnh để cô có thể rực rỡ trước đám đông, mỉm cười nụ cười măn nguyện và trọn vẹn. Hoặc giả rồi cô sẽ thôi đi mà chuyển t́nh yêu của ḿnh sang một cô nàng lành tính hơn. À, mà cái hay khác của phụ nữ, chính là một khi đă quên th́ Bianca có đính kim cương hay bằng da rắn hai màu đi chăng nữa, họ cũng sẽ chẳng mảy may đọng lại ǵ.

    Thế nên, hăy cứ mặc kệ họ yêu đôi giày Loubi của ḿnh cho đến khi chạm đến giới hạn, dù giới hạn có là bao xa. Tất cả những câu khuyên bảo, trách móc, gàn ra hay ngăn cản đều chỉ càng khiến họ bám lấy vị trí lâu hơn mà thôi. Họ sẽ vẫn đi đôi giày Loubi của ḿnh cho đến ngày thành sẹo ở gót chân hoặc chạy được trên nó.

    Bạn hăy đồng ư đi, phụ nữ thật kiên cường!

  5. #5
    Tay mơ Vẫn xem hàng Subscene
    Join Date
    Oct 2016
    Location
    8/56 Mỹ Phước Tân Vạn KP. B́nh Thuận 1, P. Thuận Giao Tx. Thu&#78
    Posts
    10
    Thanks
    0
    Thanked
    1 / 1
    Sub voted
    N/A
    Hăy bấm like nếu bạn thích những câu chuyện ngắng của ḿnh nhé

  6. The Following User Says Thank You to lhthe For This Useful Post:

     pipiupapa (09-10-2017)

 

 

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

User Tag List

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •